Đào Duy Từ trở thành khách quý của nhà Điền chủ

    Cả bàn tiệc phục lắm. Tan tiệc, mấy người bạn thân của điển chủ còn ngồi lại rất lâu. Từ bàn bạc với họ về bách gia, chư tử, thông suốt cổ kim, khiến mọi người đều kinh lạ.
    Từ bữa ấy điển chủ không bắt Đào Duy Từ đi chăn trâu nữa mà coi như tân khách trong nhà, hỏi chuyện làm ăn tiến, lui, chuyện buôn bán, làm giầu, Đào Duy Từ góp cho nhiều ý tứ rất xác đáng. Điển chủ càng ngờ rằng người này từ đàng ngoài vào, muốn thi thố tài năng nhưng chưa có ai tiến cử, đành phải giả cách làm kẻ chăn trâu mà nhờ cậy mình. Điển chủ gạn hỏi, Đào Duy Từ liền thành thật trả lời.

Đào Duy Từ trở thành khách quý của nhà Điền chủ

    Ngay hôm sau, điền chủ đánh xe ngựa sang ngay nhà quan khám lý Trần Đức Hoà, hết sức ca ngợi tài trí cúa Đào Duy Từ và ngỏ ý muốn nhờ quan khám lý tiến cử lên chúa Nguyễn.
    Trần Đức Hoà cho người đến đón Từ ngay vào nhà. Hoà trò chuyện với Từ suốt ba ngày ba đêm, không tiếp ai cả. Hỏi đến việc gì xưa nay, Từ đều bàn bạc thấu tình đạt lý, không sơ suất một điều gì. Có hôm cơm rượu đã dọn, hai người còn tranh cãi mãi chưa chịu ngồi vào ăn…
    Trần Đức Hoà hỏi Đào Duy Từ :
-   Theo ông, ở đàng trong lúc này. Chúa Nguyễn ta cần phải như thế nào?
-   Không phải vì tôi không được thi cử mới trốn vào đây. Tôi đến đất này, chính là thấy chúa Đàng Trong có chí lự lớn, khiêm nhường, ở ngôi cao mà không khoe khoang, kiêu ngạo, các đình thần của Chúa thì hết lòng vì vùng đất mới… Điều ông hỏi Chúa đã làm rồi. Chính vì người trên kẻ dưới một lòng, mà nơi đất lạ, người bốn phương tụ hội cũng dần dần qui phục. Đất đai đã bình yên, lòng người đã thuận, chỉ làm sao ban hành chính lệnh để duy trì trật tự, thì tất sẽ hưng thịnh. Đó chính là thuật cai trị vậy…
    Trần Đức Hoà thốt lên rằng :
-   Ông là người mới đến, rồi đây sẽ ngồi lên đầu chúng ta đây… Ta xin hỏi thật : Ông đã lập gia thất chưa?
    Đào Duy Từ nói :
-   Một kẻ học trò đang tìm chân chúa, thì làm sao dám nghĩ đến chuyện vợ con được!
    Trần Đức Hoà nói :
-   Ta có cô con gái yêu, học hành cũng chăm chỉ lắm. Nhiều nơi đã đánh tiếng muốn xin, nhưng con ta còn chưa ưng, bởi người này được điều này lại thiếu điều kia. Nếu thầy ưng, ta sẽ gả cho.
    Đào Duy Từ lạy tạ mà nói :
- Tướng quân lấy nghĩa lớn đãi Từ này, trân trọng, ân cần từ khi mới bước chân vào nhà, không câu nệ kẻ tha phương, vốn là môt người học trò mặt trắng, Từ rất cảm phục. Nay lại có ý muốn thu nhận Từ làm con cái trong nhà, Từ này từ chối sao được, chỉ xin được trò chuyện với lệnh nữ một lần, cũng là để cho nàng xem Từ này có xứng đáng để tướng quân chọn làm rể không.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: nhân vật lịch sử việt nam
 

Copyright © 2009 CÂU CHUYỆN DANH NHÂN